Cách "bơm cảm xúc" vào bài viết dù bạn chưa từng trải qua

Viết/sáng tạo từ trải nghiệm chính chủ là việc khá đơn giản. Nhưng làm sao để dù bạn chưa trải qua vẫn có thể viết được và nguyên vẹn cảm xúc chạm tim người đọc?
 
Advertisement ADS

Hãy theo dõi một số note nhanh của mình - một người hơi “vô cảm” với đời:

Lập list nhạc phù hợp với cảm xúc bạn cần

Hồi xưa, mình được nhận 1 brief viết voice dành cho clip họp lớp, nhưng điều đặc biệt là yêu cầu brief phải cảm động, nhắc đến người đã mất trong lớp đó. Mình chưa từng trải qua cảm xúc này. Nên mình đã lập 1 list nhạc để nghe. Ví dụ như bài Cát bụi, Còn tuổi nào cho em (Trịnh Công Sơn)...

Rồi như lúc viết về mẹ và con mình sẽ thường nghe các bài như Nhật ký của mẹ,...

Tóm lại, mình thường không bắt tay làm liền mà bơm đầy cho bản thân một thứ cảm xúc tương đương trước đã. Tương tự, bạn có thể áp dụng với tình yêu, tình mẹ con, tình huynh đệ tỷ muội…

Xem phim và ghi chú cho TA bạn cần

Có thể đây là bệnh nghề nghiệp nhưng giờ mình bước vào giai đoạn tự động phân tích phim có TA nào để lưu lại. Ví dụ, phim “Điều ba mẹ chưa kể” (Hàn Quốc) mình từng coi sẽ phù hợp để tham khảo mỗi khi viết bài hoặc ra idea về ba mẹ, gia đình.

Phim là một địa hạt bạn có thể khai thác rất nhiều thứ. Đặc biệt là những thứ cảm xúc bạn chưa từng trải qua một lần nào trong đời.

Vì trước khi trở thành phim, người ta đã xét duyệt rất nhiều qua các vòng để xem nó có đủ logic và hợp lòng người xem không.

Bạn cũng có thể áp dụng cách này với tiểu thuyết. Mình rất hay đọc tiểu thuyết tình yêu để lấy insight này. Tuy nhiên, câu chữ có thể sẽ không đủ thế hiện như hình ảnh đập vào mắt.

Hãy tưởng tượng bản thân là chính chủ

Đây là kỹ thuật của biên kịch/nhà văn/tiểu thuyết gia nhưng đâu có nghĩa là viết content không thể dùng.

Đừng bao giờ chỉ viết ở khía cạnh của một người bán/quảng bá sản phẩm, "tung hê" nó như đúng rồi.

Chắc gì người đọc của bạn đã cần những điều bạn đề cập đến. Hãy đọc báo cáo insight, và tưởng tượng bản thân chính là người đó. Nếu khả năng tưởng tượng có hạn, nên viết ra. Người đó làm gì, ăn gì, đi đâu…

Advertisement ADS

Mỗi khi làm kịch bản, mình thường làm phiếu tính cách và hình thức bề ngoài nữa.

  • Nếu điều họ cần nghe nỗi đau chính mình, hãy chìm vào sự đau đớn cùng họ.
  • Nếu điều họ muốn nghe là sự vùng lên, hãy khích lệ chứng tỏ bản thân.

Đơn giản vậy, là bạn đã lấy được sự chú ý của người đọc rồi. Còn dùng sự chú ý đó như thế nào tiếp theo, đó là chuyện của bạn.

Cầm bài viết/idea của bạn, cho người khác đọc

Đừng giấu nó cho riêng mình biết, rồi tự tin nói nó đã đủ cảm xúc thu hút ai đó.

Tuy rằng mỗi người sẽ có những trải nghiệm và cảm xúc khác nhau, nhưng việc lắng nghe cảm nhận của người đọc là điều bạn cần làm trước khi xuất bản bài viết nào đó.

Nếu 1 người bảo nó chưa chạm, bạn có thể lơ đi.

Nhưng nếu hỏi 3-5 người, mà tất cả đều bảo như vậy.

Có nghĩa là bạn thật sự nên tìm hiểu và viết lại.

Không biết mọi người thế nào nhưng mình thuộc kiểu khá “trơ” như Nitơ vậy. Nên mình đã dùng những ghi chú trên để bơm cho bản thân các loại cảm xúc giúp bài viết đúng mục tiêu hơn.

(Theo Fb Thanh Thuong)

Advertisement ADS